Gửi con Thỏ yêu của mẹ

05:36 |
Thỏ con của mẹ à!

Mẹ con mình phải lên bàn mổ khi con còn nằm trong bụng mẹ vào tháng thứ 5, Bác sĩ Viện Tim chỉ đảm bảo cứu mẹ chứ không cứu con. Mọi người đều khóc, mẹ sụp đổ. Vậy mà Thỏ của mẹ giỏi ghê, vẫn nằm im ngoan ngoãn đến ngày chào đời.

Khi mang thai con, mẹ vì bệnh tim mà èo uột chứ thật ra thỏ con của mẹ rất ngoan, chẳng quậy phá làm mẹ nôn ói hay biếng ăn gì cả.Con đã cùng mẹ chiến đấu vượt qua bao khó khăn cho đến ngày con cất tiếng khóc chào đời. Ai cũng khen mẹ con mình cam đảm Thỏ à. Riêng mẹ, mẹ rất tự hào về con gái của mẹ rất dũng cảm không đầu hàng số phận.


Vì mẹ không sinh con ra đường tự nhiên được, nên phải hơn 1 ngày sau con mới được bú mẹ. Vậy mà cả ngày hôm trước đó con nhất quyết không chịu bú bình, bà Ngoại cứ đưa bình vào là con nhè ra, đến khi mẹ ngồi dậy được ẳm con, con hực hực... đến đáng ghét. Mẹ thương nhất là những lúc cho Thỏ bú, chân Thỏ đưa lên cao, duỗi thẳng cứng đờ ra vẻ khoan khoái lắm.

Con thèm sữa mẹ hơn sữa bình, đến giờ xa mẹ cũng thế. Bà Ngoại đành phải cho con ăn khi con vừa tròn 4 tháng tuổi (và ăn một ngày 4 lần, vì con không chịu sữa ngoài).22 ngày xa con mà sao mẹ thấy giống như 22 thế kỷ, chỉ cần nhìn áp phích hay hình ảnh nào có cảnh bà mẹ cho con bú là nước mắt mẹ chảy ròng, thương và nhớ Thỏ vô bờ bến. 

Mẹ cũng không dám ra đường sau giờ tan sở, vì sợ nhìn thấy đứa trẻ nào cũng nghĩ đến con mình. Mẹ cũng không dám xem ti-vi, vì sợ quảng cáo lại có cảnh mẹ con âu yếm nhau, mẹ lại khóc. Mẹ nhớ con quay quắt.Thỏ của mẹ khi sinh ra chỉ có bé tí nhưng khóc to ghê gớm (BS cũng lắc đầu), và khóc ròng suốt hơn 2 tháng trời, quậy mẹ đến xanh xao, bà ngoại tụt huyết áp, ba thì sút gần 4kg. 


 
Tình yêu của mẹ - món quà cho con

Qua tháng thứ 3 con mới bắt đầu biết cười (và cười hoài chẳng bao giờ khóc nữa), nụ cười đẹp như thiên thần với cái miệng rộng ngoác của Ba. Rồi vài ngày sau con tập lật, mẹ và ba sung sướng không thể tả khi thấy cái mông nhọn hoắt của con nhô lên, con của ba mẹ đã lật được.Mẹ thích thú ngắm con mỗi khi con được mẹ xoa bóp. Không bíết vì nhột hay khoái trá mà con ỏng ẽo rất dễ thương, mắt thì trợn lên, miệng thì phì phì, làm cho ba cười đến tít mắt.

Chỉ mới đến đó thôi mà mẹ và ba phải xa con rồi. Mẹ thật có lỗi với con vì đã không thể chăm sóc con như mẹ hằng mong muốn. Vì hoàn cảnh, vì sức khỏe mà mẹ đành phải cắn răng đưa con cho Ngoại. Bây giờ Thỏ đang ở xa mẹ gần 700km, nhưng trong tim mẹ con vẫn ở đây, mẹ nhớ con, thương con từng giây, từng phút.Ngay cả trong giấc ngủ mẹ luôn thấy con bên mình. 

Đọc báo thấy người ta bỏ con trong rừng mẹ thương chảy nước mắt, thấy người ta mang con đem bán mà phẫn uất, bần thần. Từ ngày có con, mẹ nhân hậu hơn, vị tha hơn. Mẹ hiểu được nỗi đau của con người hơn. Nhờ có con mà mẹ trưởng thành hơn rất nhiều.

Thỏ thương của mẹ, dù con còn quá nhỏ để biết nhớ thương, dù bên con luôn có tình thương của Ngoại. Nhưng mẹ biết con vẫn cần có mẹ hơn, cần hơi ấm của mẹ những khi ấm lạnh.Mẹ và Ba sẽ cố gắng thu xếp đón con vào sớm với ba mẹ. 

Hãy đợi ba mẹ về Thỏ nhé.

Gởi con tình thương yêu này của mẹ. Mẹ hôn con thật nhiều.

Theo nguồn : http://hangothi.blogspot.com/
Read more…

Câu chuyện xúc động quà Tết cho con

08:24 |
Khí trời ấm dần. Nắng vàng tươi hơn, có vài cơn gió nồm thổi qua hiên nhà, nơi con bé đang ngồi nghịch với chú mèo con, cả hai đều thích tắm mình dưới cái nắng đầu xuân này. Con bé cười thích thú khi thấy hoa vũ trụ vàng đong đưa trong gió, những luống hoa móng tay cũng lên xanh mướt. Con bé nựng chú mèo con vào lòng, nũng nịu: 

"Hoa nở rồi kìa, mèo con đừng nghịch hoa của chị nhé! Ba trồng để đón tết đó".



Quà Tết cho bé
Rồi hình như nó nhớ ra điều gì, vội vàng reo lên: “ sắp đến Tết rồi đấy mèo con của chị à! Chị sắp có áo mới nè, dép mới nè – mẹ hứa vậy. Với lại có nhiều bánh nữa, mèo ngoan chị sẽ cho mèo!”

Chị Phương nghe con bé nói chuyện với con mèo hết sức ngây ngô, chị phì cười và quẹt vội dòng nước mắt. Nhìn căn nhà trống hoắc của hai vợ chồng, chị không biết lấy gì để sắm Tết và mua đồ mới cho con. Gạo còn không đủ để nấu cơm cho đến ngày cuối năm, bánh trái làm sao sắm nỗi? Suốt năm nay con bé toàn mặc đồ cũ người ta cho, cũng muốn sắm cho nó bộ đồ mới để thấy con mình lớn, nhưng ngặt nỗi… càng nghĩ chị càng nghẹn ngào.

Nhìn người ta đi chợ Tết, mua sắm, hỏi han nhau, bé Na chạnh lòng khi thấy nhà nó vẫn cứ im lặng, mẹ nó cứ lủi thủi sau vườn sửa san mấy luống rau, rồi quét dọn, không có gì khác thường ngày, không chợ quán, không sắm sửa, còn ba nó thì vẫn đều đặn sớm vác cuốc đi tối vác cuốc về. Sốt ruột, nó lẽo đẽo theo ba mẹ nó đi quanh quẫn hết trong nhà rồi ra vườn để gặng hỏi chuyện Tết tươi.

Ba ơi! Sắp tới Tết rồi hở ba? 

Ừ! Làm sao con biết?

Con nghe mấy cô đi chợ về ngang nhà nói vậy, mấy cô mua sắm nhiều lắm ba ơi! Với lại hoa nở rồi nè, ba nói hoa nở là đến Tết mà! Thằng Bi nó khoe với con là mẹ nó mua đồ Tết cho nó nhiều quá trời đất luôn! Con có đồ Tết nữa, nhiều lắm phải không ba? Hồi nãy con cũng khoe với thằng Bi vậy á! Nhà mình cũng mua nhiều bánh nữa, ba ha?

Nó cứ quấn lấy chân ba mẹ nó, nói suốt, mặc cho ba mẹ nó im lặng, nó vẫn cứ nói. Nó kể cho ba mẹ nó nghe chuyện người ta sắm Tết. Tự dưng nó thút thít:

Mẹ ơi! Mẹ mua đồ Tết cho bé Na chưa? Con muốn mặc đồ mới đi khoe với thằng cu Bi, con bé Chút!

Bé Na ngoan, mẹ mua rồi, nhưng đến năm mới mẹ mới lấy cho con mặc, còn lâu nữa mới tới Tết mà, bây giờ con mặc thì cũ mất! Đồ Tết của con gái mẹ là đẹp nhất luôn!

Thật hả mẹ? Cả mèo ngoan cũng có đồ mới, mẹ nhỉ?

Ừm! Phải có chứ! Bé Na và mèo con đều ngoan mà!

Chị ôm con vào lòng, cố ép nước mắt chảy ngược. Nghe mẹ nói có đồ mới nên bé Na yên tâm, không hỏi, cũng sợ đồ cũ nó không dám mặc thử. Con bé ra hiên ngồi hóng gió nồm, hứng nắng xuân, đùa nghịch với con mèo, lại nói, lại hát líu lo như chú chim ri. Lòng nó háo hức ngày đầu năm từng giờ.

Anh Mân khéo léo với đôi tay nghề mộc, đẽo hai cái đế guốc bé, vừa vặn chân bé Na, anh bảo chị kiếm mấy mảnh vải bố mới mới một chút để anh làm quai guốc cho con. Rồi anh nói chị đính lên hai cái quai guốc mấy chiếc nơ cho xinh. Chị Phương thì tranh thủ ban đêm, lúc bé Na ngủ say, chị tốc mấy thứ quần áo cũ người ta cho bé Na, còn hơi rộng mà chị chưa lấy cho bé Na mặc bao giờ, chị cẩn thận may lại cho vừa với vóc dáng con. 

Đêm ba mươi ngôi nhà vẫn lặng như mọi ngày. Sạch hơn một chút, gọn gàng hơn một chút. Bé Na vẫn cứ hát líu lo. Bữa cơm tất niên vẫn cứ nghèo túng như ngày thường. Thấy ba nó thắp nhiều nhang hơn trên bàn thờ ông bà, khấn lâu hơn, nó hỏi:

Sao ba không chưng bánh lên cho nội ăn Tết? Ngày mai Tết rồi, mà ba?

Mẹ con đang đi lấy bánh về - anh Mân vẫn cứ đứng ở gần bàn thờ, trả lời con bé.

Bây giờ mẹ mới đi mua bánh hả ba? Bây giờ hết rồi sao ba?

Mẹ mua mà gửi người ta cất, sợ để nhà mình mấy con chuột hư lên ăn hết, lấy gì Na ăn chứ?

Con bé gật gù ra vẻ hiểu biết. Nó dỗ dành con mèo đang kêu nghêu ngao.

Mèo ngoan, ngủ đi! Mai là Tết đấy, mèo con biết không? Mai chị có áo mới, dép mới. Mẹ sắm cho cả mèo con nữa đấy. Ngủ đi nhé! Ngoan nào!..mèo ngoan…

Trên đường từ nhà mẹ về, chị Phương vừa đi vừa khóc. Tết năm nào cũng vậy, hết chạy vạy vay mượn thì lại chạy về nhà mẹ xin cái bánh, cái kẹo cho bé Na mừng. Bé Na cũng chưa thật sự có một bộ đồ mới nào cả. Về nhà, chị lẳng lặng cất mấy thứ đồ đạc đó vào trong chạn gạo rồi lên dỗ bé Na ngủ.

Trẻ con đứa nào cũng thức dậy sớm hơn cả bố mẹ vào sáng đầu năm, để mong mặc đồ mới đi khoe khắp làng. Bé Na cũng vậy. Bé Na thức dậy, vui mừng khi thấy có bánh trái xếp trên bàn, nó líu ríu khi thấy ba mẹ nó đang đặt mấy đòn bánh tét trên bàn thờ nội nó và nhang khói thơm nghi ngút. 

Chị Phương lấy “chiếc áo đầm mới” ra mặc cho bé Na và xỏ “đôi guốc mới” vào chân nó. Chị thắt vào cổ mèo con một chiếc nơ đỏ. Bé Na cười tít mắt. Anh Mân rút ra một chiếc phong bao đỏ mừng tuổi cho con. Nhìn gương mặt thích thú và rạng rỡ của con, anh chị chỉ biết lẳng lặng nhìn nhau mà giấu nước mắt vào lòng. 

Con bé ngây ngô hỏi: “Sao ba mẹ không mặc đồ mới? đồ đẹp như của con nè! Ứ ừ, con không chịu đâu!”. Anh chị gắng cười thật giòn:

Ba mẹ lớn rồi, mặc đồ mới đâu có ai thèm nhìn? Trẻ con mới mặc đồ mới thôi! 

Bé Ba cũng cười theo giòn giã. Nó nghĩ Tết nhà nó chẳng thua Tết của nhà cu Bi, bé Chút đâu!

Các bố, các mẹ sau khi đọc xong câu chuyện này mọi người có cảm nghĩ gì không? 
Và nếu các bố, các mẹ cũng muốn Tết này mình mua một món quà tặng cho bé gửi gắm niềm yêu thương cho con thì hãy nhanh tay nhé, Các bé sẽ rất vui khi nhận được món quà ý nghĩa trong dịp Tết này từ bố mẹ đó.
Read more…